Với tôi, em không phải là người đầu tiên. Nhưng em, từ khi theo tôi ra lưu vong đã khiến cho cuộc sống của tôi bị xáo trộn. Tôi sống tự do, tự tại, thích làm những gì mình muốn chứ không thích bị ràng buộc, kể cả chuyện tình cảm.

Nói thế, nhưng hoàn cảnh lúc đấy cũng mang lại cho tôi một chút tự hào, sĩ diện. Bởi em lúc đấy còn trẻ, mới mười bảy, lại khá xinh đẹp. Bởi tôi là kẻ chiến thắng trong một cuộc tình tay ba.

Nhưng ngày tháng êm đềm cũng qua mau. Từ một cặp tình nhân thắm thiết, quấn quýt, hai đứa tôi trở về với thực tế là hai kẻ thất nghiệp. Tôi, khi đấy đã hết khả năng bấu víu tiền nong từ đám bạn bè, vốn cũng toàn thất nghiệp hoặc vật vờ cờ bạc lúc được, lúc thua. Em thì cũng đã đổi đến đồng đô lẻ cuối cùng. Tôi lùng sục hỏi việc.

Tuấn, bạn tôi giới thiệu cho một xưởng may ở Myonmok. Tôi điện thoải hỏi, thỏa thuận được một số thứ rồi cùng em gói ghém hành trang lên đường.

Tôi lần đầu biết đến xưởng may, vì trước đó toàn làm nhựa. Nhưng với em thì đã có trải nghiệm. Khi ở Việt nam, nhà em bán quần áo, nên thỉnh thoảng cũng dùng đến máy may. Hơn nữa, gần 2 tháng phụ may trong hợp đồng, cũng giúp em làm quen với máy móc bên này cũng như môi trường làm việc.

Chúng tôi hòa nhập với công việc khá nhanh. Tôi dù chưa làm bao giờ, xa lạ với cả cách làm và tên gọi những công cụ, sản phẩm, nhưng chỉ vài ngày vừa làm vừa quan sát tôi đã làm như một người đã từng làm rồi. Vì lúc xin việc vẫn phải nói là đã làm phụ may 3 tháng rồi, thì họ mới nhận.

Nhưng đau đầu hơn là vấn quan hệ với người Hàn. Có vài người, họ đố kỵ và tiếp xúc với thái độ rất khó chịu. Và căng thẳng nhất là quan hệ giữa em với bà tổ trưởng. Bởi tính cách của cả hai cũng chả kém nhau miếng nào. Tôi vừa làm vừa luôn phải làm trung gian đứng ra hòa giải.

Tháng lương dở dang đầu tiên được nhận đúng ngày. Sau khi bị gối đầu 10 ngày, còn được hơn 2 trăm. Làm thêm không có tiền.

Tôi dắt em đi mua ít quần áo, giày dép, vì lúc trốn ra ngoài không mang được nhiều đồ. Hơn nữa khi đấy đã bắt đầu thay đổi mùa. Đi lòng vòng cả ngày gần như chả mua được gì. Tôi nhìn cái gì cũng chê. Em nghĩ là tôi tiếc tiền. Dắt nhau về, tối cãi nhau chí chóe.

Tôi và em sau khi ở tạm nhà Sajang (ông chủ) mấy ngày thì dọn về ở cùng nhà với người quản đốc (quatrang), ở một phòng riêng. Căn nhà ấy như có ma ám. Bình thường lúc đi làm, hai đứa trò chuyện, vui đùa nhăn nhở đủ thứ. Nhưng cứ buổi tối trở về nhà là y như rằng có chuyện cãi nhau. Mười ngày như một. Nhưng đến sáng thì lại như không có chuyện gì.

Công việc có vẻ vẫn trôi chảy, nhưng lương tháng thứ hai lại bị chậm thêm hơn 10 ngày nữa. Người Hàn cũng chán nản, uể oải. Đến xưởng là nhìn nhau với ánh mắt thăm dò. Sajang thì ít xuất hiện, mỗi khi đến thì đi thẳng vào văn phòng ngay hoặc chi xuất hiện để giải thích lý do chậm lương.

Tôi với em vừa làm vừa ngóng. Mỗi lần xin ứng tiền quả thật là một cuộc đấu trí vật vã. Trình bày, kể lể, gay gắt, ngọt nhạt đủ kiểu.

Đang lúc hoàn cảnh thế thì lại có thêm người Việt đến xin việc. Hai anh chị người miền Nam. Tôi trình bày khó khăn của xưởng. Anh Minh thì không nói gì, nhưng chị kia, chị Loan thì tỏ vẻ không tin. Chị bảo: ôi dào, giờ ở đâu nó cũng khó khăn vậy mà.

Để giải quyết chỗ ở, sajang thuê một nhà mới, căn phòng khoảng hơn chục mét vuông và bảo hai cặp ở chung. Tính đến khi này, sự chịu đựng cũng như mâu thuẫn đã lên đến đỉnh điểm.

Ở xưởng, tôi và quatrang thường xuyên cãi nhau. Từ chuyện phân công công việc đến chuyện anh này chuyên trốn vác vải. Tôi cũng không ngại đôi co với người Hàn khác hoặc ngay với cả sajang. Và thật lạ, thái độ của tôi đã làm họ thay đổi. Họ dần e ngại, và tôn trọng chúng tôi hơn. Sajang cũng tỏ ra quan tâm. Nhưng lương thì vẫn chậm. Lúc này, cho dù không nói ra, nhưng trong đầu tôi đã suy nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Cho đến một ngày chủ nhật, tôi và em quyết định thu dọn đồ đạc rời khỏi căn nhà đang ở để trở về nhà cũ. Bỏ lại hơn hai chục ngày lương, nhưng cảm giác thật thoải mái vì được giải thoát.

Bỏ lại sau lưng những ngày lênh đênh, tôi và em lại sẵn sàng chờ đón những ngày…lênh đênh mới.

Tác giả: lovevirus

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *