Những mảnh đời, những con người đang làm dâu xa xứ nơi đất khách, lấy chồng hay lao động…như chúng ta,tất cả vì một chữ “tình,tiền”.

Nhưng hôm nay chúng ta hãy cùng chia sẻ và cảm nhận nỗi lòng của những phụ nữ, những người con gái,những cô dâu nơi xứ người…

Họ sang đây vì nhiều lí do của cuộc sống, cái lý do chính đáng và lên tự hào với họ là tất cả đều nghĩ về gia đình, về quê hương nơi họ sinh ra. Bố mẹ nghèo phải lấy chồng xứ người để có tiền cho bố mẹ. Chồng đánh đập, hành hạ vì cờ bạc, rượu chè,gái gú, chán bỏ đi Hàn lấy chồng. Lấy chồng để biết đất nước đó đẹp như thế nào mà mọi người hay ca ngợi,v..v.

Bất kể tuổi tác và hoàn cảnh người chồng tương lai như thế nào, họ vẫn nuốt nước mắt bước đi…

Đốt trầm thì phải ngửi hương. Lấy chồng xa xứ ghét thương phận người.

Có người thì cuộc sống xa hoa, sung sướng vì được phải người chồng tốt yêu thương… Cũng có người lao đao, vất vả trăm bề,đau có buồn có, chán và chết cũng có. Họ vẫn cam chịu, vẫn nuốt trái đắng ngậm ngùi không oan thán vì họ đã thua trong canh bạc cuộc đời… Ai hiểu cho họ đâu…,Ừ nó sang Hàn là sướng rồi, có tiền cho bố mẹ xây nhà,cho anh em mya này sắm kia…

Mọi người chỉ biết nhìn vào cái tờ giấy bạc mà không nghĩ đến đời họ phải trải qua như nào đâu…Ai sinh ra đều muốn gần mẹ gần cha, gần anh chị em ruột thịt.Nhưng họ đi làm dâu xứ người, họ đã mất cái gần gũi ấy,mất cái tình thương mà đứa con nào cũng ngày đêm hướng về ấy.Bố mẹ gọi điện hỏi thăm ” vâng con rất tốt, con vẫn ổn,” nhưng thật ra bố mẹ ơi con khổ tâm lắm, cơm con không quen,tiếng con không biết,…

Hôm nay mẹ ốm, ngày mai cha đau, con chỉ biết gọi điện hỏi thăm chứ con cũng đâu về chăm cho bố mẹ được, đứa bạn thân lấy chồng tao không về được, hẹn khi nào về gặp sau nhé, mấy đứa em đỗ đại học mời chị đi nhậu… chị làm sao mà về để dự tiệc chúc mừng em. Mới nghĩ thôi mà nước mắt cứ tuôn trào….

Ở nhà con không phải lo toan nhiều vậy đâu, sang đây một mình con thủi thủi, chồng nó say ngày nào cũng đêm khuya mới về, chồng nó có bồ, chồng nó đánh, mẹ chồng nó hạch họe, khắt khe…Nhiều lắm,ai hiểu đâu.Rồi sinh con cái nữa, chồng già đau ốm,con cái thơ dại,cơm nước, học hành thuốc thang tiền phí hàng tháng con gánh sao đây…

Có một điều là những cô dâu lấy chồng xa xứ thì tình yêu không phát sinh qua tìm hiểu, chỉ nhắm mắt bước liều, ngôn ngữ bất đồng và sự chênh lệch tuổi tác quá lớn ,lên con tim bị trói buộc ít có tình yêu trọn vẹn,không có cảm giác hạnh phúc…

Rồi một ngày mai khi người con gái ốm đau, anh em xa, bố mẹ không ở bên, ai chăm sóc, lo lắng.Có nằm xuống cũng chẳng có người nhà thân thích ruột thịt tiễn đưa. Tủi thân lắm, khổ tâm lắm chứ.

Đêm đêm họ vẫn suy tư, vẫn mong mỏi một niềm tin nơi xa lắm, vẫn hướng về nơi quê cha đất tổ nơi có tình thương trọn vẹn lúc sinh thành… Chán buồn, họ lại tìm đến bia đến rượu, tìm đến những người bạn cùng cảnh nơi đất khách quê người, tìm đến sự đồng cảm của những cô dâu. Đó cũng là chút niềm vui nhỏ nhoi so với nỗi buồn biển cả…

Những đóa Lục Bình vẫn trôi lênh đênh trên dòng nước, lục bình ơi biết đến bao giờ sóng gió không xô đẩy ta đi. Quê hương ơi, biết đến bao giờ ta đoàn tụ đây. Bố mẹ ơi! bao giờ con trả được hết công lao to lớn mà con chưa một ngày báo đáp… Con nợ cuộc đời một chữ tình, con nợ anh em chữ nghĩa, con nợ bố mẹ một chữ hiếu chữ nhân.

Chúc các cô gái luôn khỏe mạnh,yêu đời,cố gắng trong mọi hoàn cảnh nhé…Đêm nay một mình phương xa ơi,nhớ nhà lại khóc…….:

Lưu ý: ảnh được mình họa được Miễn phí sử dụng do tác giả cho phép

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *