Lấy chồng năm 18 tuổi, 19 tuổi có con và 20 tuổi thì bắt đầu cuộc sống mẹ đơn thân

225

Tâm lấy chồng năm 18 tuổi, 19 tuổi có con và 20 tuổi thì bắt đầu cuộc sống của một bà mẹ đơn thân. Tâm vừa mới rời quê hương lên Sài Gòn được 2 năm nay. Cô con gái nhỏ Trúc Anh hiện đang sống cùng ông ngoại ở Cần Thơ. Xa con để đi làm, với Tâm chưa bao giờ là một quyết định vui vẻ nhưng vì tương lai của hai mẹ con, cô chấp nhận đánh đổi việc đó.

Tâm có một ngoại hình trẻ hơn tuổi, khiến ít ai nghĩ cô đã có con.

Tâm từng khiến không ít bà mẹ đơn thân khác phải nể phục với bài tâm sự đầy thẳng thắn và tự tin về lựa chọn của mình:

Có lẽ ai trong chúng ta đều có quyền mưu cầu hạnh phúc. Ai cũng mong bản thân sẽ được tròn vẹn với những lựa chọn của riêng mình.

Tôi cũng vậy.

Tôi là một bà mẹ đơn thân, tôi chưa bao giờ thấy buồn hay suy nghĩ những điều tiêu cực vì vốn dĩ lựa chọn con đường đi ngày hôm nay là do tôi.

Tôi có một người bạn học, hồi đó mỗi lần đi học, tôi thấy mẹ bạn đưa đón với những vết bầm trên mặt và khuôn mặt bà ấy hằn lên nét khắc khổ. Tôi hỏi bạn của tôi, nó bảo bố nó đánh mẹ nó mỗi ngày. Tôi nhìn nó, cảm giác bất lực hằn lên ánh mắt nó, tôi hiểu, bởi vì nó quá nhỏ bé để can ngăn sự việc, nó quá nhỏ bé để chống đỡ giùm mẹ nó tránh khỏi những trận đòn roi từ ba nó.

Tôi của lúc đó, còn chưa kịp lớn nhưng tôi biết được rằng một gia đình êm ấm không phải là dễ dưng mà có. Ý thức và thái độ để hình thành nên một con người tốt là phải được phát triển trong gia đình được bao bọc bởi tình yêu thương. Một đứa trẻ lớn lên với bao vết xước trong tâm hồn liệu có mấy người vững vàng mà thành công trong cuộc sống?

Phụ nữ trước khi làm mẹ đều có chung xuất phát điểm là tình yêu dành cho người đàn ông, yêu thương và mong muốn cùng nhau có một gia đình ấm êm hạnh phúc. Nhưng…

Một chữ “nhưng” mà đằng sau đó là đằng đẵng những câu chuyện dài bi kịch của mỗi số phận khác nhau nếu chẳng may họ gặp phải người đàn ông không tốt. Rất tiếc cho tôi, khi tôi lại là một trong những con người có số phận kém may mắn đó. Nhưng không sao, tôi đã được bù đắp lại bằng tình yêu vô bờ bến từ cô con gái nhỏ bé.

Tôi không thường kể về câu chuyện của mình cho người khác nghe. Bởi vì, người thương mình thì ít mà kẻ lắm chuyện bới móc thì nhiều, mấy ai thực lòng cảm thông cho tôi. Vì vậy, tôi ngày hôm nay viết lên đây, để không còn ai thắc mắc mà ngại hỏi trực tiếp đến tôi.

Người không tốt, tôi không tiếc. Mỗi người đều có quyền lựa chọn vậy tại sao tôi phải tự trói buộc bản thân vào những sai lầm? Tôi sống đơn giản, dám yêu dám kết hôn, dám tha thứ và dám chấp nhận buông bỏ. Rồi tôi lại cùng con làm lại mọi thứ, tôi tin là mẹ con tôi rồi sẽ hạnh phúc.

Đơn thân hay đa thân cũng đều là con người, bạn hạnh phúc thì hãy trân trọng nhưng xin đừng miệt thị dè bĩu những người kém may mắn trong hôn nhân giống như tôi. Bạn hạnh phúc với tình yêu – với chồng, tôi hạnh phúc với con – với tình yêu từ con mà tôi sẽ không phải nơm nớp lo sợ bị phản bội. Chúng ta ai cũng hạnh phúc, chỉ là theo cách khác nhau mà thôi!

Nguồn: afamily.vn