Đừng ảo tưởng sức mạnh tuyển bóng đá Việt Nam

14

Ngay sau trận đội tuyển Việt Nam thua ngược trước Iraq, nhiều chuyên gia và người hâm mộ đã phân tích về pha sút phạt cuối trận. Cách chúng ta thua trận này đúng là tiếc nuối, nhưng người hâm mộ Việt liệu có đang quá ảo tưởng sức mạnh của đội tuyển mình?

Việt Nam mới vô địch Đông Nam Á chưa lâu, thành tích đó tại khu vực của chúng ta cũng chưa đủ khẳng định đội tuyển là số một bóng đá Đông Nam Á. Nay chúng ta bước ra sân chơi cấp cao hơn ở châu lục thì người hâm mộ dựa vào cái gì mà cố kỳ vọng đội tuyển của chúng ta phải đá hay như “siêu sao”?

Hàn Quốc, Nhật Bản, Iran, Australia… luôn là các đội cạnh tranh ngôi đầu châu Á, nhưng mỗi lần họ bước ra đấu trường World Cup thì vẫn bị coi là những đội lót đường. Nếu đội nào đi xa hơn ở World Cup thì họa chăng quá may mắn khi gặp đối thủ đang xuống dốc (kiểu Hàn Quốc thắng Đức ở World Cup 2018).

Các đội nêu trên đều là quốc gia đã có một lịch sử kinh nghiệm trận mạc dày dặn, có một nền bóng đá cực phát triển qua nhiều năm. Họ đào tạo và phát huy được tài năng của hàng nghìn cầu thủ trước khi lựa ra hơn 20 con người tốt nhất.

Ở Việt Nam, bạn thấy bóng đá phát triển được tới mức nào? Theo góc nhìn của tôi, sức mạnh một đội bóng do hai yếu tố chính tạo nên: Thực lực cầu thủ và tài năng của tướng chỉ huy.

Cầu thủ Việt Nam xưa nay luôn được đánh giá cao ở tố chất, nhưng phải đến khi gặp HLV “hợp cạ” kiểu Calisto ngày xưa hay Park Hang-seo bây giờ mới phát huy thành một tập thể mạnh.

Các bạn hãy nhìn Thái Lan năm nay, cầu thủ rất chất lượng (hàng đầu J-League) nhưng gặp phải HLV không ra gì. Hoặc Phillipines cầu thủ trước giờ ít được đánh giá cao, song lại rơi vào tay “cáo già” Eriksson bỗng chốc trở thành một đội tuyển mạnh của khu vực Đông Nam Á.

Trở lại trận thua Iraq tối 8/1, các bạn hãy nhìn thẳng vào thực tế, đẳng cấp Việt Nam chỉ mới đủ để tạo nên vài gợn sóng trên đấu trường châu lục. Tôi nói vậy không phải để “dìm hàng” đội tuyển. Ở cấp Đông Nam Á bây giờ chúng ta gần như là vô đối, nhưng khi bước ra Asian Cup, chúng ta cũng chẳng khác gì Iraq bước ra sân chơi World Cup.

Vì thế, các bạn đừng đổ lỗi cho cầu thủ nào đó hay cố gắng phân tích các tiểu tiết trong trận đấu ở Asian Cup mà hãy để dành cho ban huấn luyện, họ sẽ chỉ ra cho cầu thủ rút kinh nghiệm. Với tư cách người hâm mộ, các bạn chỉ cần cổ vũ đội tuyển hết mình, tiếc thì cứ tiếc nhưng đừng đổ lỗi làm đau lòng các cầu thủ.

Kỳ vọng nhưng xin đừng trách HLV Park Hang-seo

Dù làm khác ngành nhưng cũng là một quản lý lâu năm, tôi hiểu rằng ở bất cứ thất bại nào cũng cần có một cái nhìn thấu đáo, hiểu rõ nguyên nhân, kết quả, biết người biết ta. Đó mới là tiền đề quý giá cho những thành công trong tương lai. Oán trách, suy diễn, đổ lỗi, phân tích nọ kia khi chuyện đã rồi…chẳng có ý nghĩa gì cả.

Trong thể thao, đặc biệt là bóng đá, chỉ có người tại đó mới biết tình hình cụ thể thế nào, ai mệt, ai khoẻ, đá trận này hay đá trận sau…người ngồi nhà không cách nào biết được.

Ví như Hàn và Nhật, vào tới đây rồi thì mới hiểu vòng bảng họ đã toan tính thế nào thì cớ gì lại không tin được chuyện mình không chủ động thua nhưng cũng cần phải dưỡng sức cho trận sau, nhất là khi năng lực của mình phù hợp hơn ở vị trí đó.

Hy vọng là tốt nhưng đừng kỳ vọng quá mức rồi oán trách. Việt Nam có quyết tâm, Hàn Quốc cũng khao khát không kém. Vào đến bán kết với Việt Nam là cả một niềm hạnh phúc nhưng Hàn Quốc đã xưng vương nhiều năm, đích đến của họ đã là vô địch thế giới thì làm sao mà ta thắng họ được?

Ở đời có phép màu nhưng mọi chuyện cũng cần có logic. Tỉnh táo thấu đáo và biết cách chấp nhận thì mới có thể đạt đến thành công trong tương lai.