Tôi không phủ nhận, đa phần gái Việt lấy chồng Hàn đều Xinh hoặc dễ nhìn. Gái lao động hay du học thì kém xinh hơn, chỉ đơn giản các em ấy không được chọn lọc.

Có 1 lần, tình cờ tôi được anh bạn hàn rủ rê về VN cùng để đi xem mặt vợ. Ngày ấy cách đây đã được gần 6 năm rồi. Hơn 1 năm chưa về VN, nên tôi khá háo hức để về, về nhà là chủ yếu chứ xem mặt vợ anh bạn ấy chỉ là phụ.

2 tuần sau đó, chúng tôi lên máy bay về Hà Nội cùng với 3 người đàn ông khác. Họ cao ráo, lầm lũi và cục mịch – Đặc trưng khá phổ biến của những người lấy vợ Việt. Xuống sân bay, 1 xe ô tô nhỏ đón chúng tôi chạy thẳng về Hải Dương, nơi có tên trong lịch trình của người bạn.

1 khách sạn khá lớn, rộng rãi và sạch sẽ hiện ra trước mắt. Đó là khách sạn của 1 người Hàn lấy vợ Việt, 2 người trông khá là cọc lệch như bao đôi tôi đã từng gặp. Chẳng lấy bất ngờ và ngạc nhiên khi gặp tôi, có lẽ đã được anh bạn người hàn thông báo trước. Chị đưa chúng tôi lên phòng và nói chiều sẽ có cuộc gặp gỡ đầu tiên( Có lẽ là sẽ còn các cuộc gặp gỡ khác).

Trong suy nghĩ của mình, là gặp 1 cô gái và hỏi cưới thôi. Nhưng té ra không phải, đúng là có tiền là tiên cũng sướng.

Chiều đến, chúng tôi được đưa đến dãy kia của khách sạn. Trong căn phòng khá rộng rãi đó có khoảng 50 em gái, đủ kiểu. Chặc lưỡi, thế này có khi mình phải lấy gái philipin mất rồi…

Anh bạn hàn hỏi mình, con gái việt thích trai hàn lắm à? Tôi im lặng.

Các em gái thi nhau thể hiện, cười nói, làm dáng làm duyên. Toàn những em gái xinh như mộng tươi như hoa, có những em tôi chỉ nhìn thôi cũng đủ điêu đứng. Điêu đứng 1 cách xót xa, tài nguyên đang chảy ra nước ngoài như là lẽ thường tình. Chỉ vì trai việt Nghèo, chỉ vì tôi cũng Nghèo nên chỉ có thể đứng nhìn thế này thôi.

Sau 1 hồi chọn lọc chán chê, anh bạn tôi cũng ưng 1 em gái Hải Phòng khá xinh, dáng em thuộc dạng chuẩn và ánh mắt đưa tình thôi rồi. Em nhìn tôi có vẻ kênh kênh, nhưng quay qua ông bạn tôi lại thay đổi thái độ hoàn toàn. Tôi buồn.

Về phòng, ông bạn cười cười nói với tôi. Bà mối nói có thể thử trước, không ưng thì được đổi. Tôi nghe ngỡ ngàng và nếu lỡ thế thật, sau này giai Việt biết làm thế nào?

May mà thử xong ông bạn cũng cưới em nó. Em nó hồ hởi với vòng vèo xúng xính, quần áo đủ kiểu do bà mối mua cho, nói là quà cưới của nhà trai. Ngày đưa ông bạn ra sân bay, em nó đã kịp học được từ ô ba để gọi. Và ánh mắt đợi chờ 1 phương trời mới, tôi dám chắc là em nó sẽ chả vui vẻ gì khi sang đó.

Lắm chuyện tế nhị mà tôi chứng kiến trong vài ngày làm tôi khá bức xúc. Ngứa mắt thật!

Bẵng đi 1 thời gian tôi cũng chẳng hỏi han gì, có lẽ đến 5 tháng sau mới thấy ông bạn nhờ đi cùng ra sân bay. Cũng nể vì dù ông ấy già, nhưng khá tốt tính.

Tôi thức dậy khá sớm để kịp ra sân bay cùng ông bán. Đứng đợi em nó ở ngoài mà sốt ruột, ra nhìn thấy mình ống bơ luôn, sán dán lấy ông bạn như đúng rồi. Em này cũng chẳng phải dạng vừa, mình nghĩ vậy.

Về đến nhà, đứng trước căn nhà của ông bạn, nhà thuê. Nhà 1 phòng và nấu ăn chung trong nhà em ấy quay ra hất mặt hỏi mình.

– Ở hàn quốc thằng nào cũng nghèo thế này hở anh?

– Ừ, nhưng nó có cái quốc tịch đẹp – Tôi cười mỉa mai

Em nó cũng cười:

– Đợi lão già này chết có lẽ cũng lâu lắm nhỉ?

Tôi trợn mắt, rồi im lặng. 1 lúc sau không chịu nổi cái kiểu nhờ vả để vòi vĩnh đủ kiểu tôi cũng đi về. Trên đường về lòng ngổn ngang suy nghĩ, lậy trời sau này con không lấy phải người như thế.!

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *